Truyen Sex
kho game online hay kho game online 2 truyen tranh 18 sex
ảnh sex phim sex truyện sex truyện dâm
cuchoi.com

truyen tranh 18 sex

Trang 3 trong tổng số 3
Cái quần lót được vất xuống đất, cặp mông tròn trắng như bông bưởi thật đáng yêu biết mấy. Chàng bắt đầu đặt bàn tay giữa hai đùi của nàng, miệng lúc nào cũng lẫm nhẫm một câu cho Ái Như viết. Không biết làm gì hơn là nằm bất động viết, Ái Như cảm thấy tay cầm viết bắt đầu run run khi Duệ Nhậm chạm nơi giao mùa của hai đùi. Ngón cái của chàng lướt nhẹ như phiến lá rơi qua vùng nhạy cảm của nàng. Nàng hít một hơi thật dài, hai mắt nhíu lại. Sướng quá. Mê quá. Tái tê. Vời vợi.
"Nếu em là thiên thần, thì thầy sẽ là đôi cánh sau lưng, chúng ta sẽ cùng bay cao để rắt rãi an lành đến muôn người...".

Duệ Nhậm từ từ trút bỏ hết xiêm y trên người xuống trong lúc Ái Như tay run run viết từng chữ một. Chàng trần truồng nằm úp lên lưng của Ái Như đọc tiếp, nhưng lúc này chỉ là lời thì thào bên tai:
"Em yêu thầy... em yêu thầy... thầy có biết không".

Giọng đọc của Duệ Nhậm càng lúc càng đứt quãng chen vào đó là hơi thở mạnh mẽ. Chàng ướm nhẹ vào vùng lông măng mới nhú, cảm giác ướt át trơn tru dễ chịu. Ái Như buông hẳn tay viết nhuốm mông lên không tự chủ tìm sự va chạm đâu đó ém xuống. Nhọn hoắc. Cứng ngắt.
"Thầy... tới... em... đi... thầy, đi sâu hơn... sâu hơn nữa đi thầy",

Chàng bắt đầu nói năng lung tung chứng tỏ là đầu óc của chàng giờ đây đã bao trùm bởi nhục dục. Chàng vừa lẫm bẫm vừa làm theo đúng nguyên văn, cho nó từ ấn sâu vào bên trong. Ái Như không cảm giác được thân thể nặng chì của chàng, mà cảm giác cái gì đó đâm toạc vào giữa người nàng đê mê dễ chịu. Nàng thắc mắc trong lòng sao chàng cứ đâm và cứ đâm, miệng thì thở dốc như đang chạy đua nước rút. Một lúc sau cảm giác được nước suối lênh láng dâng tràn bên bờ suối, Chàng bắt đầu dấn thân xuống tận đáy để mò tôm bắt cá. Chàng thả cái cần câu cong cong nhấp nhấp nhử mồi. Con cá như cắn câu, vùng vẩy, oằn quại. Chàng thấy thế càng giật cần cho mạnh cho nhanh để cá không kịp phản ứng. Chàng giật dây câu nghe "phực" một tiếng, con cá rách mép rơi tõm xuống đáy suối, còn đọng vài giọt máu trên đầu lưỡi câu. Không để mất cơ hội quí báu, chàng ném lưỡi câu trở lại, một tay nắm chặt hòn đá cuội, bước chân xuống suối mò mẫm. Con cá càng hoãng sợ quẩy đuôi tìm đường bỏ chạy, chàng dí theo. Ráo riết.Không nghĩ. Cuối cùng chàng nắm cần câu phóng vào giữa lưng con cá, con cá nằm cứng đơ chẳng còn dãy duạ, chàng kéo cần về, đặt cá lên bàn tay rồi nằm ngữa ra đất. Hỗn hển. Mệt.

Ái Như khóc nức nở, quần áo sốc sết chạy qua phòng của Tầng Hoa. Tầng Hoa như đã biết trước nên để hở cửa không khoá. Ôm Ái Như trong tay, Tầng Hoa an ủi:
- Không sao đâu con, từ nay con đã trưởng thành, là một người đàn bà thực sự rồi. Thầy Đống biết được sẽ yêu con hơn.
- Con không biết nữa- Ái Như vẫn còn sụt sùi.
- Vừa rồi con thấy vui không ?
Ái Như chẳng dám nói tiếp, cuối đầu e thẹn thừa nhận là nàng vui lắm với sự khám phá mới mẻ này. Một lúc sau nàng ngước đầu lên nói :
- Con không muốn cưới đại tướng quân đâu Dì.
- Con phải cưới, con ạ ! Đại cuộc đã định rồi, hôn lễ đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ ngày con về lễ làm lễ mà thôi. Đây là việc hệ trọng được nhà Vua đích thân làm chủ hôn con không thể nào nói không là không được. Sẽ bị đứt đầu như chơi thôi !
- Nhưng còn Thầy Đống thì sao Dì, con không thể nào quên được Thầy.
- Con cũng vẫn cứ yêu Thầy Đống và coi y ta như một người tình, khi nào cần thì con kêu tới khi nào không cần thì con đuổi đi. Đó chẳng phải là điều sung sướng ư !
Ái Như gật gù cho lời của Tầng Hoa là phải. Tầng Hoa cười nhếch mép coi như kế hoạch của nàng đã đi hơn 3 phần 4 rồi. Đêm đó Ái Như ôm Tầng Hoa ngủ ngon lành như là chuyện xảy ra vừa rồi với Duệ Nhậm chỉ là một thứ cỏn con.

o 0 o

Sau khi Ái Như nức nở chạy ra khỏi phòng, Duệ Nhậm chỉnh lại quần áo rồi bước ra ngoài. Chàng bắt gặp Tiểu Nhan đứng ở ngoài vườn một mình thì rón rén bước tới sau lưng nàng. Chàng choàng tay ôm chầm từ sau lưng, hai tay vòng qua cái eo thon thon của nàng. Nàng giật mình trong giây lát, nhưng sung sướng lại tràn lan. Nàng không còn kiềm chế lâu hơn nữa, nàng đã đầu hàng sự hấp dẫn của chàng rồi. Ôi, hơi thở của chàng, mùi da thịt của chàng, mùi tóc của chàng sao mà quyến rũ thế! Nàng chủ động hôn lên môi của chàng ào ào như thác đỗ. Họ dìu nhau ra phía sau vườn nơi có cây dương to, táng cây um tùm xum xuê. Nàng ngồi bẹp ra đất trút bỏ cánh áo rộng vướng víu, chàng cũng tự thoát y. Hai thân hình loã thể dưới ánh trăng đêm thanh vắng. Ánh trăng vàng chênh chếch soi qua làn da trắng mịn của nàng làm ánh lên một màu trong tinh khiết. Chàng kê miệng uống cạn ánh trăng vàng trên người nàng. Bầu rượu đào rót từng đợt một tràn lan xuống cuống họng. Ngọt ngào. Tinh túy.
Quả đúng như là :

"Lòng anh giếng ngọt trong veo
Trăng thu trong vắt, biển chiều trong xanh
Lòng em như bụi kinh thành
Đa đoan vó ngựa chung tình bánh xe."
(Nguyễn Bính)

Sáng hôm sau, khi bình minh vừa mới ló dạng. Xa xa tiếng vó ngựa phi nước kiệu, ngồi trên lưng ngựa là một viên lính trẻ đưa tin. Tin của nhà Vua từ kinh thành mang tới cho mời phó tướng Duệ Nhậm cùng vị đại tướng quân lãnh chiêu gọi tân binh để chuẩn cho cuộc chiến tranh sắp tới. Phó tướng Duệ Nhậm lập tức chuẩn bị hành trang cùng Tầng Hoa, Ái Như và Tiểu Nhan trở về kinh thành. Về tới kinh thành Ái Như liền bị bà đô đốc Trịnh Cơ giam lỏng trong buồng. Nàng uất ức lắm nhưng chẳng làm gì được.

Trong lúc đó Kình Quốc Đống cũng tìm kiếm Ái Như mấy ngày qua. Nhưng không được một tin tức nào cho biết. Ngay cùng lúc đó được lệnh truyền của nhà Vua cho chiêu binh mãi mã, thì tin vị đại tướng Hoàng Quân sẽ làm lễ thành hôn với Ái Như loan truyền ra khắp kinh thành. Kình Quốc Đống liền đầu quân dưới trướng của đại tướng Hoàng Quân, hy vọng một ngày nào đó sẽ tìm cách cướp lại Ái Như từ trong tay của Hoàng Quân. Nhờ chơi các món nhạc cụ từ nhỏ nên cổ tay của chàng rất cứng cáp và uyển chuyển rất thích hợp cho việc cầm kiếm nên chỉ có một tuần mà chàng đánh không thua một tên lính lão luyện.

Tình cờ lần đó Kình Quốc Đống bắt gặp Tầng Hoa từ cổng kinh thành ra, chàng lập tức đuổi theo cho tới tận nhà của nàng để hỏi thăm tin tức của Ái Như. Chàng bảo với nàng rằng:
- Mau chỉ cho ta làm sao thì mới gặp được Ái Như.
- Ta không biết nhưng ta có thể viết thư bảo Ái Như ra gặp chàng - nói xong thì Tầng Hoa bỏ đi.
Kình Quốc Đống rượt theo, rút kiếm trong người ra chặn ngay trước mặt Tầng Hoa nói lớn:
- Ngươi phải viết theo lời của ta đọc. Ta đã không còn tin ai nữa !
- Được, được thôi! Nếu chàng muốn - Tầng Hoa bỗng nhỏ nhặn trả lời và nhìn với cặp mắt liếc gợi tình.

Tại thư phòng của Tầng Hoa, Kình Quốc Đống đi tới đi lui, kiếm gác trên vai vừa đi vừa đọc từng lời một. Tầng Hoa ngồi trên bàn đang lắng nghe và viết. Nàng mặt một chiếc áo ngủ mỏng ẩn hiện đôi gò vú đằng sau lớp vải mỏng. Sắc mặt của nàng thật hồng hào tràn trề nhựa sống.

Ái Như thân yêu,
Đã bao hôm ta tìm khắp kinh thành nhưng không tìm thấy nàng. Gót chân ta đã dẫm lên các con phố mà nàng đã từng đi qua. Nhưng tuyệt nhiên không một bóng hình của nàng. Ta đã đứng trước dinh của mẹ nàng mấy đêm rồi, phòng của nàng không một tia sáng. Ta đã hỏi hết bao người rồi, nhưng không ai biết nàng ở đâu. Mấy hôm trước ta nhận được lệnh truyền nhập ngũ, cùng lúc đó ta tình cờ đọc được thiệp hồng dán khắp kinh thành của nàng và đại tướng quân Hoàng Quân, ta như người mất hồn lang thang mấy đêm liền, đi hết các hang cùng ngõ hẹp. Ta đã uống không biết là bao nhiêu rượu nữa nhưng vẫn không quên được hình ảnh của nàng trong trí óc. Khi ta tỉnh lại và bắt gặp Dì Tầng Hoa của nàng từ kinh thành trở ra, ta vui mừng như người chết sống lại. Và bây giờ đây ta viết lá thư này để nhờ Tầng Hoa chuyển hộ cho nàng. Ước nguyện của ta là cùng nàng sống hết quảng đời này, cùng nàng đàn hát xướng ca, cùng nàng ngao du sơn thủy. Hạnh phúc đang chờ đón chúng ta trước mắt. Nàng hãy mạnh dạn tranh đấu cho chính bản mình như tranh đấu vì tình yêu thiêng liêng của chúng ta. Đi, đi nàng! Chúng ta hãy rời bỏ kinh thành này đi ! Ta sẽ đưa nàng đi thật xa, nơi sẽ không có một bước chân của những kẻ ngăn cấm chúng ta. Đêm nay ta chờ nàng ở cổng kinh thành phía Tây vào giờ Hợi. Mong nàng hãy tranh thủ cho tình yêu chúng ta.
Thầy Kình Quốc Đống.

Bức thư được đọc kỹ lại một nữa trước khi Kình Quốc Đống giao cho Tầng Hoa với lời lẽ nữa van xin nữa hâm dọa.

Khi Kình Quốc Đống đi rồi thì Tầng Hoa cũng cầm bức thư đi và quăng nó vào sọt rác. Nàng mỉm cười thật nham hiểm.

Lúc này Duệ Nhậm vì lo việc chiêu gọi tân binh nên không có thời giờ cho người tình mới Tiểu Nhan. Từ khi hưởng được cái thú ái ân nồng nàn với vị tướng trẻ, Tiểu Nhan trở nên cuồng si. Ngày nào nàng cũng đến dinh vị phó tướng để được ân huệ của Duệ Nhậm. Nhưng đối với Duệ Nhậm thì sau khi chàng đã hưởng được cái thú ái ân với Tiểu Nhan thì mới lòi ra bản chất "chơi hoa rồi lại bẻ cành". Bản tánh của chàng là muốn chinh phục những gì khó khăn. Càng thấy khó thì càng thấy thích. Nay đã được rồi thì chàng không còn hứng thú nữa. Chàng còn cố tình đuổi Tiểu Nhan đi. Tiểu Nhan từ đó trở nên thất tình, hai ngày rồi, sáng nào nàng cũng đứng trước cổng dinh để trông chờ hình bóng của chàng đi qua.

Riêng Duệ Nhậm thì thật là hối hận vì đã phá trinh của Ái Như. Chàng đã không cố tình làm vậy. Nghĩ tới mối tình trong sáng của Kình Quốc Đống và Ái Như, chàng không khỏi bùi ngùi xúc động. Chàng liền phi ngựa tới dinh của bà đô đốc Trịnh Cơ để hòng giúp cho nàng trốn thoát với Kình Quốc Đống. Chàng leo tường để lẻn vào phòng của Ái Như, nơi đây nàng đang u sầu buồn bả thì bất chợt thấy Duệ Nhậm xuất hiện. Sau vài lời phân bua với nàng, chàng đã thuyết phục được nàng bỏ trốn với Kình Quốc Đống. Khi nàng còn đang thu xếp quần áo thì cánh cửa phòng chợt mở toang. Đứng trước mặt hai người là bà Đô Đốc Trịnh Cơ và Tầng Hoa. Tầng Hoa nhoẽn miệng cười khêu khích vì đã phá tan kế hoạch của Duệ Nhậm. Nàng thừa hiểu con người của chàng lắm, thì làm sao mà không biết ý chàng muốn gì và sẽ làm gì. Chính vì thế mà làm cho Duệ Nhậm vừa yêu nàng vừa hận nàng. Chàng tức bực bỏ đi.

Đêm đó, đã quá giờ Hợi rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng của Ái Như, Kình Quốc Đống lòng sôi như lửa đốt. Chàng quyết định tới biệt thự của Tầng Hoa để hỏi cho ra tại sao.

Vừa mở cửa, thì cây kiếm đã chỉ thẳng vào yết hầu của ả gia nhân. Ả hoảng hốt la toáng lên làm cho Tầng Hoa đang say giấc cũng phải tỉnh dậy.

Tầng Hoa xuất hiện trong bộ đồ ngủ thật là khêu gợi. Kình Quốc Đống đẩy ả hầu sang một bên đưa kiếm lên chỉ Tầng Hoa và nói lớn:
- Nói đi, tại sao ?
- Theo phản ứng của chàng thì ta đã biết là Ái Như không tới...
- Ngươi căm miệng... Mau giải thích cho ta biết là tại sao.
- Ta không biết, nhưng lá thư ta đã giao cho Ái Như rồi đến hay không thì do ở nàng.
- Không thể nào, không thể nào... Nàng nhất định phải tới khi nhận được lá thư của ta, Ngươi...
- Có một điều này không biết có nói với chàng chăng ?
- Nói mau!
- Sáng hôm nay, Duệ Nhậm có tới kiếm Ái Như. Một chuyện động trời ta mới phát giác nhưng không thể nói cho chàng biết được, rủi chàng biết được ta nghĩ chàng sẽ làm ẩu, không tốt. Ta không muốn chàng bị mất mạng dưới lưỡi gươm của Duệ Nhậm.
- Không sao đâu, nàng nói đi - Kình Quốc Đống bỗng trở nên nhỏ nhẹ trở lại.
- Ta chỉ biết là Ái Như nó đã thất thân với Duệ Nhậm rồi, vết máu trên miếng vải này là bằng chứng cụ thể cho sự trinh tiết đã bị bôi nhọ mà ta tình cờ lấy được.
- Làm sao ta phải tin nàng.
- Tin không tin thì tùy chàng, nhưng đêm nay Ái Như đã không tới vì lý do gì thì chàng tự tìm hiểu.
- Thiệt là khốn kiếp, Duệ Nhậm!... ta phải thách đấu với ngươi một trận sống chết. Ái Như !... sao nàng nỡ vội đi lấy chồng. Ta thiệt là bất hạnh.
Lúc đó Tầng Hoa bước tới sát bên Kình Quốc Đống ra vẻ an ủi nhưng nàng có vẻ đứng sát để gợi tình thì đúng hơn. Chợt Kình Quốc Đống nắm lấy hai vai của nàng và lắc lư nói:
- Cũng tại ngươi tất cả. Sao ngươi không bày kế bỏ trốn cho ta và Ái Như lần trước mà chỉ hẹn cho chúng tôi gặp mặt mà thôi. Ngươi phải trả cái giá này...

Kình Quốc Đống nói xong thì xé toạc áo của nàng một đường dài trên ngực. Cặp vú của nàng nhô ra căng mọng như trái xoài còn tươi. Chàng xô người nàng ra nằm ngữa ra ghế tràng kỹ và bắt đầu hôn hít lên miệng của nàng, hai tay chàng bóp chặt hai bầu vú như muốn ép nát nó ra thành nước. Không khó khăn mấy, chàng đã giật phăng cái áo mỏng tanh ra khỏi người của nàng. Rồi chàng của tự tay hạ y phục trên người xuống ngang gối để lộ "cái nam nhân" đâm thẳng vào hai đùi của nàng. Chàng vừa giao hoang vừa la lớn: "Con tiện nhân, mày phải trả những giá đắt như thế này". Chàng còn tán vào mặt của nàng mấy cái cho hả cơn tức giận. Giống như "giận cá chém thớt" vậy ! Một lúc sau chàng rùng mình dứt cơn. Rồi nằm vã ra giường thở dốc. Lúc này mới thấy mặt của Tầng Hoa thật rạng rỡ không như bị người ta hành hạ. Nàng chuyển mình nằm úp lên ngực của chàng để lắng nghe từng hơi thở và nhịp đập của con tim. Chẳng những nàng không tức giận mà còn đặt lên môi của chàng một nụ hôn nồng nàn. Kình Quốc Đống bất chợt thấy xao xuyến lạ lùng. Chàng đã không biết bao lâu rồi mới làm tình trở lại. Cảm giác yêu thương trìu mến như thiếu vắng mấy năm qua bây giờ được rưới lên người chàng. Chẳng bao lâu thì chàng hưởng ứng trở lại bằng những cái vuốt hờ hững trên lưng của nàng. "Cái nam nhân" của chàng phục hồi phong độ để rồi chỏi thẳng vào giữa hai bờ mông của nàng. Tầng Hoa nhích người xuống khoảng 2 phân để cho khớp "cái nam nhân" của chàng. Khi đã ở ngay tầm, nàng bất thần thụt mạnh xuống để rồi Kình Quốc Đống chỉ phát lên một tiếng "ư" để hưởng thụ cú xốc đó. Hai người quần dã bên nhau suốt mấy tiếng đồng hồ. Sự rã rời cũng đã đếm được ba lần. Giờ đây nằm vất vưỡng ra ghế mệt lã, cả hai chỉ nhìn nhau cười mà không nói.

Tiếng động bên ngoài làm cho hai người nhìn nhau. Chưa kịp mặc lại quần áo thì cánh cửa thư phòng mở toang, trước mặt hai người là phó tướng Duệ Nhậm đang tròn xoe đôi mắt kinh ngạc. Chuyện không thể ngờ trước được, tối nay chàng định tới nhà của Tầng Hoa để phân trần phải trái trắng đen, cũng hòng cầu hôn với nàng trước khi xuất chinh. Chiếc nhẫn cầu hôn rớt từ tay của chàng xuống đất. Chàng quay phắt người lại và đóng sầm cánh cửa lại như nhốt lại những gì vừa mới trông thấy và bước đi vội vã.

Lễ thành hôn của Ái Như được tổ chức thật là long trọng. Tất cả dân chúng trong kinh thành đều tham dự. Quan binh hàng hàng lớp lớp diễn binh để chúc mừng vị đại tướng trong đó cũng có Kình Quốc Đống. Nhưng không ai để ý tới vị phó tướng trẻ lúc bây giờ đang trong cơn say. Say tình và say rượu. Chàng đã uống hết hai chai rượu mạnh rồi. Chàng thật sự không ngờ rằng bao nhiêu năm phong lưu, chỉ có chàng là cho người ta thất tình mà thôi, bây giờ chàng đang thất tình và thất vọng. Lá thơ chàng nhận được vào sáng sớm nay báo cho chàng biết địa điểm và thời gian của cuộc thách đấu giữa chàng và vị giáo sư âm nhạc trẻ tuổi Kình Quốc Đống lúc này đã nhàu nát trong lòng bàn tay. Lúc này chàng bỗng thấm thía cái đau khổ của tình yêu. Thấm thía câu "Sau tình yêu, chỉ có cái chết".

Chiều hoàng hôn hôm nay thật là ảm đạm, cách kinh thành chừng hai dậm về phía Bắc, Kình Quốc Đống quân phục chỉnh tề đang kiên nhẫn chờ đợi. Các đó chừng 10 bước là một người say rượu loạng choạng bước. Người đó chính là phó tướng Duệ Nhậm. Kình Quốc Đống thấy thế thì lên tiếng:
- Hôm nay ta không đấu với ngươi. Trông ngươi như thế nếu có giết ngươi chết đi thì chết ở dưới cữu tuyền ngươi cũng không phục.
- Không được, ra tay đi. Đừng hống hách. Ta đây từng xông pha trận mạc xá chi một thằng tân binh như ngươi.
Nói xong thì chàng muá kiếm xông vào chém loạn xạ. Kình Quốc Đống cũng ra sức chống cự nhưng sau đó chàng lấy lại thế thượng phong một cách dễ dàng.

o 0 o

Đám tang của phó tướng Duệ Nhậm thật lớn nhưng không khỏi cái cảnh buồn thảm chia ly trong cơn mưa phùng đầu Hạ.Ngoài những nhân vật có chức tước trong triều còn có Tầng Hoa, Ái Như, Hoàng Quân và Kình Quốc Đống. Người ta thay phiên nhau thảy từng viên đất xuống huyệt rồi quay mặt bước đi. Ái Như cũng ném một viên đất xuống đó không khỏi ngậm ngùi. Tay nàng đặt trên bụng mắt nhìn sâu xuống đáy huyệt như muốn nói, "Chàng ơi, giọt máu đang nẩy nở trong bụng của thiếp là của chàng đó !".

Bóng chiều tàn dần sau rạn cây, chỉ còn lại một bóng người ngồi thúc thít bên nấm mộ vừa mới đấp. Người đó là Tiểu Nhan! Thế mới rằng:

"Lạ chưa! vắng chỉ một người
Mà như trời đất gấp mười vắng hơn
Cõi đời vô nghĩa, cô đon
Cõi hồn trống vắng, héo hon mới kỳ!
Nát lòng khi tiễn người đi
Ngẫn ngơ suốt đoạn đường về mình tôi
Người đi, xa lắm, xa rồi
Hóa thân tượng đá, tồi ngồi nhìn theo
Tiễn đưa ôi, chỉ một lần...
Mà sao cả quãng đường trần vắng nhau"
(SCDNN)

Hết


Trang : [1] [2] [3]

truyen tranh 18 sex

ve trang chu cuchoi.com >>>trang chu
Bản quyền thuộc về cuchoi.com
the gioi giai tri